Câu chuyện Loving

Nghệ sĩ, ca sĩ Hồ Quỳnh Hương - người sáng lập thương hiệu Loving

I. ƯỚC MƠ BAY CAO

Tôi sẽ kể cho mọi người nghe một giấc mơ thật đặc biệt của cuộc đời tôi. Giấc mơ đã làm cuộc sống của tôi thay đổi mạnh mẽ và rẽ sang một con đường hoàn toàn mới, thật đẹp nhưng cũng nhiều chông gai: Giấc mơ biến đổi thế giới thành một xứ sở thần tiên...

Bất chợt tôi nghe thấy tiếng hải triều vỗ về dịu êm, tôi vội vàng bay đi tìm âm thanh đó, nơi biển trong xanh bao la. Sóng biển từng đợt vỗ vào tung bọt trắng xóa, tạo thành những tia sáng lấp lánh, rồi kết thành những chú cá tôm thật đẹp nhảy trên mặt nước.

Tôi nhìn thấy thấp thoáng có khói bếp bay lên từ khu làng chài, tôi bay tới gần hơn...

Nhưng rồi tôi phải tiếp tục bay dù vẫn còn vương vấn cảnh đẹp nơi đây. Tôi bay tới một khu rừng già rậm rạp với muôn sắc màu như trong truyện cổ tích, tôi thấy những bạn thú nhàn tản đi trong rừng, hoa rừng thi nhau khoe màu rực rỡ, những cánh bướm bay khắp nơi thật đẹp.

Những cây cổ thụ như những người bạn già hài lòng nhìn mọi thứ đang diễn ra, và tiếng cười giòn tan của các bạn tầm tuổi tôi đang đi cắm trại cùng gia đình vang vọng cả một góc rừng. Nhìn thấy những bạn thú trong rừng vây quanh, vui đùa cùng các bạn nhỏ, tôi cố gắng gọi các bạn để được chơi cùng nhưng không ai nghe thấy. Tôi đành bay đi, tôi bay tiếp, bay tiếp…

II. TRAO YÊU THƯƠNG

Bỗng dưng tôi chợt thấy điều gì đó vô cùng quen thuộc. A! Tôi nhận ra rồi! Đây chính là khu nhà tôi đang ở.

Cún là người bạn thân nhất của tôi, luôn mong nhớ tôi nhất mỗi khi tôi xa nhà, và luôn bảo vệ, quấn quýt cùng tôi. Phải chăng tình yêu thương dành cho chú cún đã khiến tôi mang nỗi ám ảnh của mình vào sâu trong giấc mơ? Thật ra bạn cún của tôi đã không còn nữa. Vào một ngày nọ, tôi thấy nó cố chạy về đến nhà rồi gục chết do bị ai đó đánh bả. Tôi đau lòng ngồi khóc bên cạnh chú cún của mình rất lâu, đau lòng nhìn các chú bợm hàng xóm qua xin bạn tôi về làm thịt. Họ đã có một bữa tiệc thoả mãn nhưng tâm hồn trẻ thơ của tôi lúc đó đã hằn lên nỗi ám ảnh. Và tôi ghét họ!

Trong mơ tôi vừa la hét vừa khóc để cảnh báo, nhưng chú cún không nghe thấy, cứ lững thững bước tới gần họ. Tôi sợ hãi phải nhìn thấy những gì sắp diễn ra, tôi đã khóc, dù chỉ trong mơ thôi nhưng tôi vẫn cảm nhận được nỗi đau rất thật. Thế nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt thật bất ngờ, tôi thấy các chú vuốt ve âu yếm người bạn nhỏ của tôi, rồi bế cún vào lòng, tôi thở phào nhẹ nhõm…

Tôi thấy vợ con chú mang từ bếp lên những món ăn thật ngon và đẹp mắt được chế biến hoàn toàn từ rau củ, không còn là những món xương thịt nhiều mùi tanh như hằng ngày họ vẫn ăn nữa. Trước đây, đứa con nhỏ hơn tôi vài tuổi của chú thường bị bố bắt đi mua rượu nợ, nếu không đáp ứng được, đòn roi, chửi mắng là chuyện xảy ra như cơm bữa với hai mẹ con. Hàng xóm xung quanh cũng không hề chịu được tính vũ phu và bợm rượu của chú. Nhưng sao bây giờ cảnh vật khác quá! Mọi người đều vui vẻ, đứa em nhỏ nũng nịu ngồi vào lòng bố chơi cùng chú cún bé nhỏ của tôi, khung cảnh hạnh phúc và đầm ấm biết bao. Tôi chợt thấy cái xóm nghèo đó như bừng sáng lên, tôi vui sướng và yên tâm lắm vì từ đây tôi không còn phải lo cho cún và đứa em hàng xóm phải gánh chịu những trận đòn roi vô cớ nữa.

III. BỪNG SÁNG HY VỌNG

Những chú chim, những con thú, từng chiếc lá, từng ngôi nhà đều sáng rực, con người nơi đây cũng thật to lớn và tỏa sáng. Những bạn thú được thương yêu, nâng niu và chăm sóc. Mọi người yêu thương và chơi đùa cùng tôi, tôi cảm nhận tình thương tràn ngập khắp không gian. Tôi nghĩ mình đang lạc vào một thế giới thần tiên nào đó như trong truyện cổ tích, tôi lo sợ bị mất những gì đang nhìn thấy và cố gắng nghĩ mọi cách để giữ những điều này mãi tồn tại. Lúc đó, tôi không còn nhận biết rằng mình đang mơ nữa.

IV. ẤP Ủ KHÁT VỌNG

“Con ơi! Dậy đi học thôi” - tiếng gọi quen thuộc của mẹ làm tôi thức giấc và chợt nhận ra tất cả những gì mình vừa trải qua chỉ là một giấc mơ. Cảm giác bay bổng lâng lâng khiến tôi muốn nằm thêm chút nữa để níu những điều tốt đẹp vừa trải qua. Tôi vẫn chưa hoàn toàn trở về với hiện tại cho đến khi nhận lấy bộ đồng phục đi học từ mẹ. Trong đầu tôi thoáng nghĩ về chú hàng xóm, tôi không còn thấy ghét và sợ chú như mọi ngày, tôi mỉm cười vì nghĩ rằng chú đang hiền hoà, điềm tĩnh trong nhà với vợ con như trong giấc mơ, hình ảnh chú ăn thịt cún khiến tôi từng ghét chú nay dần mờ đi. Dù sự thật hiện hữu chẳng thay đổi gì nhưng trong tôi đã thay đổi, tôi nhìn mọi thứ xung quanh bằng sự đáng yêu như trong giấc mơ ấy.

Tôi đi bộ đến trường qua những con đường và cánh đồng làng quen thuộc, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, mọi thứ trở nên thật khác lạ, chúng đẹp hơn và rất đỗi yên bình. Tôi không còn cảm thấy việc phải đi học một mình là một cực hình nữa, vì lúc này đây, trong lòng tôi đang hân hoan lạ thường. Tôi vui vẻ chào các cô bác làm đồng và được họ tấm tắc khen ngoan. Tôi đến trường với tinh thần tràn đầy phấn khởi của một đứa học sinh lớp ba. Bước vào cổng trường, lần đầu tiên tôi để ý đến lá cờ bay phấp phới trên sân, ngôi sao vàng rực giữa lá cờ làm tôi nhớ đến những ngôi sao lớn ở cõi thần tiên mà tôi đã mơ thấy. Tôi hồn nhiên thắc mắc "ai là người đã mang ngôi sao ở đó về đây và dán lên lá cờ.

V. THANH XUÂN

Thời gian trôi qua thật nhanh, cô bé ngày nào đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng, được rất nhiều khán giả yêu mến và mong đợi mỗi khi cô xuất hiện. Dù đi đến đâu, mọi người cũng nhận ra cô và thật nhiều người đến bên cô thể hiện sự yêu thương và mến mộ. Cô gái đó là tôi – ca sĩ Hồ Quỳnh Hương. Con đường sự nghiệp thăng hoa và nổi tiếng từ sớm đã cho tôi thật nhiều cung bậc cảm xúc, những đắng cay ngọt bùi của cuộc đời tôi đều được nếm trải. Khi ấy ký ức về ngôi nhà tuổi thơ ở xóm nghèo dần mờ đi, giấc mơ trong trẻo về một cõi thần tiên cũng phai dần, thay vào đó là một cuộc sống thực tế đầy hoa lệ.

Tôi say trong công việc, say trong đam mê, say trong thành công về vật chất, trong hào quang của sự nổi tiếng như thể đang sống bù cho tuổi thơ nghèo khó. Nhưng rồi một ngày, tôi bỗng thấy mỏi mệt khi nhìn vào guồng quay cuộc sống cứ mỗi ngày lặp đi lặp lại một cách vô hồn, tôi cảm nhận mình đang giống một cỗ máy bị bào mòn và cạn kiệt năng lượng. Ngồi một mình suy ngẫm, tôi giật mình nhận ra những năm tháng đang trôi qua vô cùng hối hả, tôi chợt thấy dường như cuộc sống rất huy hoàng này vẫn còn thiếu một thứ gì đó mà tôi chưa tìm thấy bao giờ. Dù ở nơi đông vui, nhộn nhịp hay nhiều người bên cạnh nhưng sâu thẳm trong tâm hồn tôi luôn rất cô đơn và lạc lõng, chỉ trừ những khi thả hồn ca hát trên sân khấu.

Tôi bận rộn đến nỗi không nhận ra cảm xúc của bản thân, không nhận thấy khoảng trống trong tâm hồn đang ngày một lớn hơn. Phải chăng giấc mơ thần tiên và cái cách yêu thương trong trẻo của tuổi thơ ngày đó là một hạt mầm đã được ươm trồng trong tôi, dù bị chôn vùi trong kí ức nhưng nó chỉ ẩn mình và chờ ngày được đánh thức? Phải chăng phần hồn yêu thương vì bị lãng quên nên không thể nuôi dưỡng tâm hồn tôi? Tôi sợ nếu tiếp tục kéo dài, tôi sẽ trở thành một cái cây khô héo…

Tôi buông xuống mọi thứ rồi từ từ nhắm mắt lại và lặng yên thật lâu, giấc mơ tuổi thơ trong trẻo ngày ấy phút chốc ùa về. Tôi thèm cảm giác thanh nhẹ như vậy, yêu đời như vậy, đơn thuần như trẻ thơ, và rồi trong sự vụn vỡ này tôi đã thật sự ngộ ra rằng để tìm thấy niềm vui nội tại, một niềm vui chân thật chỉ có cách là đem tình yêu thương cho mọi người và phụng sự tha nhân bằng tấm lòng vô vị kỷ. Từ đó trong khả năng nhỏ bé của mình, tôi khao khát cống hiến cho cuộc sống này, và tôi quyết định chuyển sang ăn thuần chay và thiền định. Cuộc sống của tôi được hồi sinh từ ấy, tôi đã thật sự thấy được hạnh phúc và luôn tự tại dù gặp bất cứ hoàn cảnh khó khăn hay đau khổ nào, tôi thật sự đã được thức tỉnh.

Tôi may mắn tìm được cho mình một vị Minh Sư tại thế. Ngài luôn thổi bùng ngọn lửa yêu thương trong tôi cháy mãi không bao giờ tắt. Và cứ thế, mỗi ngày hạnh phúc của tôi được nhân lên bằng những bữa cơm thuần chay và ngồi thiền, cho đến một ngày tôi nhận ra rằng thiên đàng không ở đâu xa mà đã hiện hữu bên trong tôi. "Tâm tịnh quốc độ tịnh" - tâm vẽ lên thiên đàng và tâm cũng vẽ ra địa ngục, khi nội tâm an nhiên thật sự thì cho dù ở giữa bùn lầy vẫn sẽ có hoa sen mọc lên thanh khiết, thơm ngát mà chẳng hôi tanh mùi bùn. 

VI. HÀNH TRÌNH LOVING

Một ngày nọ đi làm, tình cờ tôi thấy một chú mèo nhỏ nằm thoi thóp trước cửa công ty, nó gầy lắm, dường như bị người ta bỏ đói từ rất lâu rồi; chú mèo nhỏ rất ngoan, sau khi được tôi cho ăn thì quấn quýt không rời, tôi tự hỏi liệu còn bao nhiêu bạn thú đáng thương như vậy bị bỏ rơi mỗi ngày? Cuộc sống của chúng rồi sẽ ra sao, bị cho vào những lò mổ hay sẽ lịm dần đi vì đói? Nếu thế giới này mọi người đều chuyển sang ăn thuần chay như tôi, nếu thế giới này tràn ngập tình thương thì thật tuyệt biết mấy! Vì hàng ngày vẫn liên tiếp xảy ra những vấn nạn về an toàn thực phẩm và ô nhiễm môi trường khiến mọi người hoang mang, lo lắng cho sức khỏe của bản thân và gia đình. Sau hành trình đã kiếm tìm được thiên đàng, tôi càng khát khao được chia sẻ hạnh phúc cho mọi người xung quanh.

Câu chuyện Loving là như vậy, được bắt nguồn từ sự đơn thuần tự nhiên, được tiếp tục bằng những trải nghiệm trong đời, điểm đến là lòng khao khát phụng sự tha nhân và sẽ chỉ kết thúc khi cuộc sống này trở thành thiên đàng tại thế trong mỗi chúng ta. Loving vegan group tự hào là thương hiệu đầu tiên tại Việt Nam hoạt động đồng bộ các ngành nghề đều thuần chay. Quý vị hãy tin tưởng rằng, mỗi sản phẩm, ngành nghề của Loving vegan group đều được chúng tôi gửi gắm tình thương và lòng phụng sự hết mình để gửi tới quý vị. Xin cảm ơn quý vị đã, đang và tiếp tục ủng hộ cho Loving vegan group.

HỒ QUỲNH HƯƠNG